• Các thành viên của E4VN nên đọc ebook bằng máy đọc sách Kindle để tránh mỏi mắt, hại mắt. Tham khảo các dòng máy đọc sách nổi tiếng tại https://www.maydocsach.vn/may-doc-sach-kindle/ Tất cả tài liệu, ebook đều là miễn phí.
    LƯU Ý: SPAM SẼ BỊ KHÓA TÀI KHOẢN NGAY LẬP TỨC, ĐỒNG THỜI CHẶN LUÔN TÊN MIỀN!!!
  • may doc sach kindle

Tiểu Luận Quan hệ việt- trung chuyển dần sang trạng thái đối địch trong những năm 70- nguyên nhân của nó

kundunvt3

<font color="#CD7F32"><b>Bronze Member</b></font>
#1
2
LỜI NÓI ĐẦU

Quan hệ Việt Nam-Trung Quốc là một trong những mối quan hệ địa chính trị
lâu đời nhất trên thế giới còn tồn tại đến ngày nay. Nói “quan hệ địa chính trị” để
nói về một phạm trù tổng quát hơn, bao trùm hơn phạm trù “quan hệ giữa hai quốc
gia”. Bởi vì trong gần hai mươi hai thế kỷ lịch sử của nó, quan hệ Việt-Trung không
phải lúc nào cũng là quan hệ giữa hai quốc gia, càng không phải lúc nào cũng là
quan hệ giữa hai “nhà nước dân tộc có chủ quyền”, như ta vẫn quen hình dung về
mối quan hệ giữa hai “nước” trong thế giới hiện đại. “Quan hệ Việt-Trung” ở đây
được hiểu là mối quan hệ giữa hai thực thể địa chính trị. Mối quan hệ địa chính trị
này trong từng thời kỳ có những thăng trầm khác nhau. Sự thăng trầm của nó đã
khiến cho rất nhiều người quan tâm nghiên cứu để tìm ra lời lí giải Tại sao lại như
vậy?
Học về chính sách đối ngoại Việt Nam, tôi được tiếp xúc với quyển Quan hệ
Việt Nam- Trung Quốc, những sự kiện 1961- 1970_ Viện Khoa học xã hội Việt
Nam. Viện Nghiên cứu Trung Quốc_ TS. Nguyễn Đình Liêm ( chủ biên). Trong đó
ghi lại những sự kiện đã diễn ra trong quan hệ ngoại giao của hai nước. Điều khiến
tôi chú ý là sự kiện ngày 4/10/1967, Đoàn đại biểu Mặt trận dân tộc giải phóng
miền Nam Việt Nam đến thăm Trung Quốc. Ngày 5/ 10 anh hùng Huỳnh Văn Đỉnh
đã chuyển tới Chủ tịch Mao Trạch Đông bức trướng của Ủy ban Mặt trận giải
phóng miền Nam dòng chữ thêu: “ Tình đoàn kết chiến đấu giữa nhân dân Việt
Nam và nhân dân Trung Quốc đời đời bền vững”. Sự “ đoàn kết” và “ đời đời bền
vững” ở đây đã khiến cho chúng ta khi đọc lại sẽ thắc mắc rằng Tại sao lại có tranh
chấp lớn 1979? Tại sao có những mâu thuẫn trong vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa?
Phải chăng đó chỉ là HI VỌNG của phía Việt Nam? Chính vì thế tôi đã chọn Trung
Quốc, và chọn nghiên cứu sâu hơn về diễn biến quan hệ với Việt Nam, tại sao lại có
sự biến đổi đó?
Trong thực tế lịch sử cho thấy, Việt Nam là một trong những nhân tố quan
trọng nhất trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc. Do Việt Nam có vị trí rất
quan trọng trong chiến lược của Pháp (1950), cũng như trong chiến lược của Mĩ
( 1970), nên Trung Quốc đã dùng “ con bài” Việt Nam để câu kết với bọn đế quốc, 3
phục vụ cho ý đồ chiến lược bành trướng đại dân tộc và bá quyền nước lớn của họ.
Đồng thời họ mưu toan một mình nắm cuộc kháng chiến chống Mĩ, cứu nước của
nhân dân Việt Nam, một vấn đề trung tâm của đời sống chính trị quốc tế lúc bấy giờ,
để giương cao chiêu bài “ chống chủ nghĩa đế quốc” hòng nắm quyền “ lãnh đạo
cách mạng thế giới”, dìm ảnh hưởng của Liên Xô.
Mặt khác Việt Nam nằm trong khu vực Đông Nam Á- là hướng bành trướng
cổ truyền trong lịch sử Trung Quốc, với vị trí chiến lược ở Đông Nam Châu Á, Việt
Nam trở thành khu vực mà từ lâu Trung Quốc có ý đồ thôn tính. Trong lịch sử, bọn
bành trướng phong kiến Trung Quốc đã nhiều lần xâm lược Việt Nam, dùng Việt
Nam thành bàn đạp để xâm lược các nước khác ở Đông Nam Á. Khi chiến tranh thế
giới thứ hai kết thúc, trong các đảng cộng sản ở khu vực này chỉ có Đảng Cộng sản
Việt Nam giành được chính quyền và thành lập Nhà nước công nông đầu tiên trong
khu vực. Cách mạng Việt Nam có ảnh hưởng to lớn do đánh thắng được hai kẻ thù
lớn là thực dân Pháp và đế quốc Mĩ. Phía lãnh đạo Trung Quốc âm mưu nắm Việt
Nam để nắm toàn bộ bán đảo Đông Dương, mở đường xuống Đông- Nam Châu Á.
Vì Trung Quốc “ lớn nhưng không có đường ra”, do đó mong muốn Việt Nam “ mở
cho một đường mới xuống Đông- Nam Châu Á”.
Nói tóm lại, những người lãnh đạo Trung Quốc coi Việt Nam là một trong
những nhân tố quan trọng hàng đầu đối với chiến lược của họ, nên luôn tìm cách
nắm Việt Nam. Tức là họ muốn Việt Nam phải là một nước không mạnh, bị chia cắt,
không độc lập và lệ thuộc Trung Quốc. Song thực tế, sự vươn lên không ngừng của
Việt Nam đã đi ngược lại với mong muốn của họ. Việt Nam không chỉ độc lập,
thống nhất và giàu mạnh mà còn có đường lối độc lập, tự chủ và đường lối quốc tế
đúng đắn. Điều này thật sự là một cản trở lớn cho chiến dịch toàn cầu của Trung
Quốc. Mà trước tiên là cho chính sách bành trướng của họ ở Đông Nam Á. Đó là
nguyên nhân vì sao trước đây Trung Quốc một mặt giúp đỡ, một mặt kiềm chế cách
mạng Việt Nam, hay mỗi khi ta đánh thắng đế quốc thì Trung Quốc lại buôn bán
thỏa hiệp với đế quốc; và vì sao từ chỗ chống nước ta một cách giấu mặt đến chỗ
công khai thù địch và thậm chí trắng trợn tiến hành chiến tranh xâm lược Việt Nam.
Như chúng ta đã biết, nguyên nhân của những sự kiện, những mâu thuẫn
xung đột giữa hai nước Việt Nam và Trung Quốc đã được nhắc đến rất nhiều trong các bài viết hay trong các đánh giá, xem xét của các nhà lãnh đạo, cấp cao của
nước ta hoặc dưới góc độ nghiên cứu của nhiều độc giả trong và ngoài nước. Điều
mà tôi quan tâm ở đây là căn nguyên của quá trình nảy sinh mâu thuẫn Việt- Trung
như thế nào? Đặc biệt trong khoảng thời gian được coi là đỉnh điểm của nó là
những năm 70.
Mặt khác, lịch sử cho thấy quan hệ Việt- Trung đã trải qua rất nhiều thăng
trầm. Có thể nói trong số các quốc gia có quan hệ ngoại giao với Việt Nam thì
Trung Quốc là nước “ thăng- trầm” nhất. Dưới chế độ Phong kiến, các triều đại của
Việt Nam đã phụ thuộc nhiều vào chế độ Phong kiến Trung Quốc. Trung Quốc như
Thiên triều còn Việt Nam như Chư hầu. Bước sang lịch sử cận đại của thế kỉ 21,
mối quan hệ này tiếp tục thăng trầm và biến động. Lúc thì đó là tình “ anh em”, lúc
thì “muốn dạy cho Việt Nam một bài học”, lúc lại “láng giềng hữu nghị” Sự bất
thường ấy là vấn đề rất khó lường, khiến cho các nhà hoạch định chính sách của ta
cũng phải khá đau đầu. Nếu như chỉ nhìn sự việc trên phương diện tách rời, không
có sự phân tích hay nối kết chúng với nhau thì rất khó để hiểu được nó. Tôi băn
khoăn rằng mặc dù Việt Nam và Trung Quốc đã bình thường hóa quan hệ ( 1991)
song với bản tính cố hữu của Trung Quốc, với ước muốn bá quyền của họ, cũng
không ai có thể dám khẳng định một cách chắc chắn rằng sẽ không có xung đột và
mâu thuẫn, sẽ không có chiến tranh. Do vậy tự nhận thấy việc tìm hiểu một cách
cặn kẽ nguyên do và những chuyển đổi từ đồng minh chiến lược sang trạng thái thù
địch trong quan hệ hai nước là điều cần thiết. Nó không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ
vấn đề mà còn giúp chúng ta có những bước chuẩn bị và ứng phó kịp thời. Sự kiện
dù đã là quá khứ song cũng nên hiểu rõ về nó. Nếu như kết quả giúp cho chúng ta
có thể đánh giá, diễn biến giúp ta nhìn nhận vấn đề thì nguyên nhân cũng là một
khía cạnh hết sức quan trọng. Nó giúp cho chúng ta hiểu được căn nguyên của vấn
đề, từ đó hỗ trợ rất lớn trong việc tìm ra con đường ứng phó cũng như rút ra những
kinh nghiệm đáng quý trong cách nhìn nhận, đáng giá và xử lí vấn đề. Chính vì vậy
tôi đã quyết định đi sâu tìm hiểu đâu là câu trả lời cho câu hỏi : Tại sao quan hệ Việt
Nam- Trung Quốc trong những năm 70 lại chuyển dần từ đồng minh chiến lược
sang mâu thuẫn, thù địch?
 
Top